ĐOÁ SEN HỒNG

NGOCTHIEM

SEN HỒNG KHOE SẮC

Good morning

picasion

SÁCH VÀ HOA

GÓC NGHỆ THUẬT

Word-logo Word-logo Word-logo Word-logo Word-logo Slide0 Xls Pdf Word-logo Word-logo Slide0 Word-logo Word-logo Word-logo Word-logo Word-logo Word-logo Slide0 Slide0 Word-logo

Tài nguyên dạy học

SEN HỒNG VÀ CHIM

Sắp xếp dữ liệu

BÌNH HOA ĐẸP

picasion.com

BIỂN VÀ EM

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Bùi Thị Hạnh)
  • (Bùi Thị Thuỷ)
  • (Bùi Quang Hợp)
  • (Bùi Quang Lệ)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • ĐOÁ SEN HỒNG VUI CHÀO

    2 khách và 1 thành viên
  • Phạm Thị Thêm
  • NẾN ĐẸP

    picasion.com

    NÉT ĐẸP VIỆT

    @ BÙI THỊ HẠNH @

    ĐỒNG HỒ SEN HỒNG

    Tả bác nông dân đang cày ruộng

    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Hà Ngân
    Ngày gửi: 11h:31' 13-05-2009
    Dung lượng: 272.5 KB
    Số lượt tải: 262
    Số lượt thích: 0 người
    Đề bài: Tả một bác nông dân đang cày ruộng.
    Bài làm
    Bác Tài là một nông dân cần cù, chất phác. Em được biết đến bác là nhờ một lần về thăm quê ngoại.
    Hôm ấy, trên đường về quê em phải qua một cánh đồng rộng mênh mông. Ngồi trên xe mà lòng em cứ nao nao mong chóng về gặp ngoại. Nhưng oái ăm thay, giữa đường xe bị hỏng nên em phải đi bộ qua con đường khá dài.Người cũng mệt, hai mẹ con nghỉ lại quán nước bên đường. Cũng chính trên con đường này em được làm quen với bác Tài khi bác đang cày ruộng.
    Bác Tài chừng ngoài bốn mươi tuổi. Dáng người bác cao lớn, vạm vỡ. Trên khuôn mặt chữ điền là đôi mắt to và sáng. Da bác sám nắng, tay chân chắc nịch. Bác say sưa cày ruộng trong chiếc áo đen đã bạc màu, ướt đẫm mồ hôi. Chiếc quần vải màu xanh dày dặn được xắn cao để lộ màu da chân đỏ au, vồng lên những bắp thịt cuồn cuộn, rắn chắc. Đôi tay cứng cáp điều khiển cái cày khéo léo. Một tay bác cầm chuôi cày, còn tay kia thì cầm cái roi dài để phết vào mông trâu khi nào trâu lười biếng. Theo lưỡi cày, đất được lật lên ngọt xớt, phơi mình trên thửa ruộng chạy dài, thẳng tắp. Thỉnh thoảng bác lại quất nhẹ vào lưng trâu, miệng quát to: "Ngọ! Ngọ!". Hai con trâu đi chậm rãi dần vì phải kéo cả lưỡi cày, lật bao nhiêu lớp bùn đất. Trong ruộng có nước, khi lưỡi cày đi qua, nó để lại trong nước những hình xoắn tròn to, rồi nhỏ dần nhỏ dần. Khi cày đã thấm mệt, bác dừng lại nghỉ ngơi. Bác ngồi dưới một gốc cây to rồi lấy trong túi ra một gói thuốc rê đã được vê thành từng điếu rồi châm lửa hút. Lúc này, các động tác của bác chậm rãi. Hai con trâu khoan thai, vẫy đuôi găm cỏ. Mặt trời giờ đã lên cao, ánh nắng rải chan hoà khắp thửa ruộng. Mặt bác nhễ nhãi mồ hôi, nhưng bác vẫn cùng con trâu tiếp tục cày xong thửa ruộng. Trâu sau một lát nghỉ ngơi, lại ngoan ngoãn bì bõm kéo cày theo sự điều khiển của bác. Em thấy thương và cảm phục bác làm sao. Nhìn những hàng đất cày thành luồng trông rất đẹp dưới nắng trưa, em lại nhớ đến câu tục ngữ: "Ăn một bát cơm, nhớ người cày ruộng".
    Em và mẹ lên đường về quê, mỗi lúc một xa, bóng bác nông dân khuất dần. Để làm ra hạt gạo, người nông dân phải đổ biết bao mồ hôi, công sức. Em thầm cảm ơn các bác nông dân , những người đã cho ta bát cơm trắng, dẻo thơm trong sự nhọc nhằn vất vả của mình.
     
    Gửi ý kiến
    print

    QUỐC HOA CÙNG DANH NGÔN