ĐOÁ SEN HỒNG

NGOCTHIEM

SEN HỒNG KHOE SẮC

Good morning

picasion

SÁCH VÀ HOA

GÓC NGHỆ THUẬT

Happy_new_year.swf Bai_lam_so_1.flv Bai_thi_so_2.flv _NGUOI_THAY__NHAT_HUY.swf DIEU_VI_DAM_LA_EM.flv Picture61.png Tap_can_binh_copy.jpg Co_phai_em_tuong_tu.swf Haibande.flv Nguyen_Minh_Anh__Chung_Mot_Mai_Nha2.mp3 Nho.mp3 CUUNON_CHUC_TET.swf ChristmasCards3.jpg Chu_d_1.swf Chu_c2.swf Chu_b2.swf Chu_a3.swf Video_Cheop_130926084010.flv 1711201011525_63041217151891.jpg Hinh0098_xli.jpg

Tài nguyên dạy học

SEN HỒNG VÀ CHIM

Sắp xếp dữ liệu

BÌNH HOA ĐẸP

picasion.com

BIỂN VÀ EM

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Bùi Thị Hạnh)
  • (Bùi Thị Thuỷ)
  • (Bùi Quang Hợp)
  • (Bùi Quang Lệ)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • ĐOÁ SEN HỒNG VUI CHÀO

    0 khách và 0 thành viên

    NẾN ĐẸP

    picasion.com

    NÉT ĐẸP VIỆT

    @ BÙI THỊ HẠNH @

    ĐỒNG HỒ SEN HỒNG

    ĐÓA SEN HỒNG

    Gốc > Tuyển chọn thơ hay > THƠ VỀ THẦY CÔ GIÁO >

    10 bài thơ chúc mừng 20-11 dành tặng thầy cô ý nghĩa nhất.

    1. Không đề

    . "Mãi mãi bên con tiếng của Thầy vang vọng.
    Đã xa rồi mà con ngỡ hôm qua.
    Bài giảng của thầy như chắp cánh ước mơ,
    Cho con bay khỏi vùng trời cổ tích.
    Có những lúc thầm lặng con ngắm,
    Vầng trán thầy đọng lại những nếp nhăn...
    Tuổi thơ con như những ánh trăng rằm,
    Sao thấy được nổi lòng thầy cùng năm tháng.
    Đã qua rồi một thời và con đã lớn.
    Bài học đầu đời con hiểu được thầy cô.
    Lời giải đáp cho con không còn là ẩn số
    Mà cả tấm lòng thầy quảng đại bao la.
    Ở nơi xa theo hương bay của gió,
    Con gởi lòng mình tôn kính đến thầy yêu"

    2. Gặp lại Thầy

    Con dừng lại phía hàng cây
    Bồi hồi khi gặp dáng thầy hôm nao
    Trường xưa vẫn nét ngày nào
    Và đây vẫn dáng thấy cao cao gầy
    Vẫn bao la một vòng tay
    Đón con như thể chưa ngày cách xa
    Kiềm lòng để lệ khỏi nhoà
    Giọng thầy trầm ấm “thật thà phải con?”
    Cái tên thấy gọi riêng con
    Đến giờ con thấy vẫn còn mới nguyên
    Ước mong con mãi không quên
    “thật lòng vững trí đừng phiền nghe con”
    Lợi danh - danh lợi sẽ mòn
    Những điều thấy dạy còn hoài khắc tâm
    Nhớ tóc thấy điểm hoa râm
    Cùng lời chỉ dạy âm thầm con mang
    Ai quên đi chuyến đò ngang
    Quên sao người lái thuyền sang bến đời.

    3. Bụi phấn xa rồi

    Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai
    Thương nhớ ngày xưa chất ngất hồn
    Một mình thơ thẩn đi tìm lại
    Một thoáng hương xưa dưới mái trường

    Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thương,
    Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me
    Bảng đen nằm nhớ người bạn trẻ
    Bụi phấn xa rồi... gửi chút hương!

    Bạn cũ bây giờ xa tôi lắm
    Mỗi đứa một nơi cách biệt rồi!
    Cuộc đời cũng tựa như trang sách
    Thư viện mênh mông, nhớ mặt trời!!!

    Nước mắt bây giờ để nhớ ai???
    Buồn cho năm tháng hững hờ xa
    Tìm đâu hình bóng còn vương lại?
    Tôi nhớ thầy tôi, nhớ... xót xa!

    Như còn đâu đây tiếng giảng bài
    Từng trang giáo án vẫn còn nguyên
    Cuộc đời cho dẫu về muôn nẻo
    Vẫn nhớ thầy ơi! Chẳng thể quên!!!

    4. Hoa và ngày 20-11

    Nụ hoa hồng ngày xưa ấy
    Còn rung rinh sắc thắm tươi
    20-11 ngày năm ấy
    Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi

    Cô tôi mặc áo dài trắng
    Tóc xanh cài một nụ hồng
    Ngỡ mùa xuân sang quá
    Học trò ngơ ngẩn chờ trông...

    Nụ hoa hồng ngày xưa ấy...
    Xuân sang, thầy đã bốn mươi
    Mái tóc chuyển màu bụi phấn
    Nhành hoa cô có còn cài?

    Nụ hoa hồng ngày xưa ấy...
    Tà áo dài trắng nơi nao,
    Thầy cô - những mùa quả ngọt
    Em bỗng thành hoa lúc nào.

    5. Nắng ấm sân trường

    Cây điệp già xòe rộng tán yêu thương
    Lá lấp lánh cười duyên cùng bóng nắng
    Giờ đang học, mảng sân vuông lặng vắng
    Chim chuyền cành buông tiếng lạnh bâng qươ

    Chúng em ngồi nghe thầy giảng bình thơ
    Nắng ghé theo chồm lên ngồi bệ cửa
    Và cả gió cũng biết mê thơ nữa
    Thổi thoảng vào mát ngọt giọng thầy ngâm.

    Cả lớp say theo từng nhịp bổng trầm
    Điệp từng bông vàng ngây rơi xoay tít
    Ngày vẫn xuân, chim từng đôi ríu rít
    Sà xuống sân tắm nắng ấm màu xanh

    Em ngồi yên uống suối mật trong lành
    Thời gian như dừng trôi không bước nữa
    Không gian cũng nằm yên không dám cựa
    Ngại ngoài kia nắng ấm sẽ thôi vàng

    Sân trường căng rộng ngực đến thênh thang
    Kiêu hãng khoe trên mình màu nắng ấm
    Lời thơ thầy vẫn nhịp nhàng sâu lắng
    Nắng ấm hơn nhờ giọng ấm của người...

    6. Thầy

    Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
    Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
    Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
    Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi

    Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi ...
    Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
    Mái chèo đó là những viên phấn trắng
    Và thầy là người đưa đò cần mẫn
    Cho chúng con định hướng tương lai

    Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
    Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
    Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu ...

    7. Lời Của Thầy

    Rồi các em một ngày sẽ lớn
    Sẽ bay xa đến tận cùng trời
    Có bao giờ nhớ lại các em ơi
    Mái trường xưa một thời em đã sống

    Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng
    Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao
    Thuở học về cái nắng xôn xao
    Lòng thơm nguyên như mùi mực mới

    Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới
    Thầy trò mình cũng có lúc chia xa
    Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha
    Muốn gởi các em thêm đôi điều nhắn nhủ

    Một lời khuyên biết thế nào cho đủ
    Các em mang theo mỗi bước hành trình
    Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên:
    Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá...

    Rồi các em mỗi người đi mỗi ngả
    Chim tung trời bay bổng cánh thanh niên
    Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền
    Ở nơi đâu có thầy luôn thương nhớ

    8. Trường tôi.

    Cổng trường tôi trông rất xinh
    Tường cao cổng sắt , dưới hình văn hoa
    Bước vào thoang thoảng hương hoa
    Trời cao xanh ngắt , mây là là bay
    Râm râm bóng mát hàng cây
    Trưa trưa gió thổi lay cây rì rào .
    Xa xa hàng dương vẫy chào
    Gần gần phượng hồng thì thào gọi thương
    Cùng nơi khắp chốn trong trường
    Sinh viên đùa giỡn , thân thương chuyện trò
    Người nói nhỏ , kẻ nói to
    Xôn xao tiếng hát tiếng hò du dương
    Vọng xa nghe tiếng giảng đường
    Bao la trang trải tình thương cô thầy
    Dạo quanh xa đó gần đây
    Nơi đâu đẹp nhất là đây trường mình .

    9. Thầy Và Chuyến Đò Xưa

    Lặng xuôi năm tháng êm trôi
    Con đò kể chuyện một thời rất xưa
    Rằng người chèo chống đón đưa
    Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều

    Bay lên tựa những cánh diều
    Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên
    Rời xa bến nước quên tên
    Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười

    Giọt sương rơi mặn bên đời
    Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông
    Mắt thầy mòn mỏi xa trông
    Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian...

    Một mùa thu như bao mùa thu trước
    Nắng hồng lên trong mắt biếc học trò
    Phấn trắng, bảng đen, nét mực thầy vẫn đỏ
    Sao con tìm mà chẳng thấy ngày xưa...
    Thời gian qua, mùa thu nay có khác
    Bao chuyến đò qua chốn ấy sông sâu
    Nghĩa thầy cô một đời không trả hết
    Dẫu đời con qua biết mấy nhịp cầu.
    Trang giáo án bao năm thầy vẫn mở
    Mà tập bài thầy chấm đã khác xưa
    Chúng con đi, biết khi nào về lại
    Có bao giờ tìm được thuở ngây thơ...
    Mùa qua mùa, bụi thời gian rơi rắc
    Nên tóc thầy một sáng bỗng bạc thêm
    Trời xanh vẫn bình yên ngoài cửa lớp
    Chữ nghĩa tình muôn thuở chẳng nguôi quên.

    10. Gửi về cô giáo dạy văn

    Nguyễn Thụy Diễm Chi
    Có thể bây giờ cô đã quên em
    Học trò quá nhiều, làm sao cô nhớ hết
    Xa trường rồi, em cũng đi biền biệt
    Vẫn nhớ lời tự nhủ: sẽ về thăm.

    Có thể bây giờ chiếc lá bàng non
    của ngày em đi đã úa màu nâu thẫm
    Ai sẽ nhặt dùm em xác lá
    Như em thuở nào ép lá giữa trang thơ?

    Ước gì... hiện tại chỉ là mơ
    Cho em được trở về chốn ấy
    Giữa bạn bè nối vòng tay thân ái
    Được vui-buồn-cười-khóc hồn nhiên

    Em nhớ hoài tiết học đầu tiên
    Lời cô dạy: "Văn học là nhân học"
    Và chẳng ai học xong bài học làm người!
    Chúng em nhìn nhau khúc khích tiếng cười
    Len lén chuyền tay gói me dầm cuối lớp

    Rồi giờ đây theo dòng đời xuôi ngược
    Vị chua cay thuở nào cứ thấm đẫm bờ môi
    Những lúc buồn em nhớ quá - Cô ơi!
    Bài học cũ chẳng bao giờ xưa cũ...


    Nhắn tin cho tác giả
    Bùi Thị Hạnh @ 20:45 16/11/2014
    Số lượt xem: 912
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    QUỐC HOA CÙNG DANH NGÔN